fbpx

CHỦ NGHĨA ẤN TƯỢNG

CHỦ NGHĨA ẤN TƯỢNG

Vào cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, ở Pháp xuất hiện một trường phái nghệ thuật ấn tượng. Cụm từ “Ấn tượng” đã được nhà phê bình nghệ thuật Louis Leroy dùng lần đầu tiên để cười nhạo sự thiếu sáng sủa, rõ ràng của bức tranh “Ấn tượng mặt trời mọc” do Claude Monet sáng tác vào năm 1874, cụm từ này cũng bao hàm ý nghĩa ấn tượng mặt trời mọc qua đám mây mờ ảo.
Như vậy điểm khởi đầu của nghệ thuật ấn tượng là hội hoạ với các tác giả tiêu biểu như Edgar Delgas, Claude Monet, Pierre Auguste Ren oir, Camille Pissarro. Phần lớn các tác phẩm hội họa thuộc trường phái này rất chú trọng tới sự tinh tế của màu sắc, sự nhòe mờ của đường nét và thường chọn thiên nhiên làm chủ đề chính cho những sáng tác của mình.
Sau hội họa ấn tượng là sự xuất hiện của thơ ca biểu tượng và ấn tượng.

Âm nhạc ấn tượng ra đời sau cùng nhưng nó có một mối liên hệ khá mật thiết với hội họa và thơ ca. Đặc điểm cơ bản của ngôn ngữ âm nhạc ấn tượng chính là sự miêu tả hình ảnh với những đường nét nhòe mờ (được thể hiện bằng những giai điệu mỏng, nhẹ, mờ ảo dưới nền hoà âm), sử dụng màu sắc tinh tế (bằng cách sử dụng các sắc thái một cách rất chi tiết, bằng thủ pháp phối khí với sự chú trọng âm sắc của các nhạc cụ hoặc chú trọng tới vai trò của bộ gỗ và bằng sử dụng các mảng hoà âm nối tiếp song song) và hay đề cập đến những cảm xúc thoảng qua (bằng cách sử dụng rất nhiều các chất liệu âm nhạc nối tiếp nhau để phát triển tác phẩm).
Âm nhạc ấn tượng cũng hay khai thác các chất liệu âm nhạc phương đông, âm nhạc Tây Ban Nha, Digan và đặc biệt là chủ đề về sóng nước. Có lẽ chưa bao giờ hình ảnh nước lại được mô tả một cách phong phú và giàu hình tượng đến thế. Nước có thể được gợi ra từ tên tác phẩm, ví dụ như “Biển” của Debussy, “Trò chơi của nước”, “Đài phun nước” của Ravel hoặc từ các âm hình mô phỏng được hiển hiện với muôn màu khác nhau trong tác phẩm của các nhạc sĩ thuộc trường phái âm nhạc ấn tượng.
Hai nhạc sĩ người Pháp tiêu biểu viết theo ngôn ngữ âm nhạc ấn tượng là Claude Debusssy và Maurice Ravel và cả hai đều có mối liên hệ với thơ ca biểu tượng cũng như thơ ca ấn tượn g rất chặt chẽ. Nhiều tác phẩm của họ được lấy cảm hứng từ những tác phẩm văn học nổi tiếng của các nhà thơ biểu tượng, ví dụ tác phẩm Khúc dạo đầu: “Buổi chiều của thần điền dã” của Debussy và tác phẩm “Ba bài thơ của Stéphane Mallarmé” của Ravel đều lấy cảm hứng từ tác phẩm của Stéphane Mallarmé hoặc vở nhạc kịch “Pelléas và Mélisande” của Debussy được lấy từ tác phẩm cùng tên của Maurice Maeterlinck. Ở một số tác phẩm khác, mối liên hệ với thơ ca tượng trưng và ấn tượng được tìm thấy ngay từ tiêu đề của tác phẩm như: “Phản chiếu trong nước”, “Những mùi hương trong đêm”, “Dạ khúc”…
Ngoài Debussy và Ravel một số nhạc sĩ khác cũng sử dụng ngôn ngữ âm nhạc ấn tượng trong một số sáng tác của mình. Ví dụ ở Pháp có nhạc sĩ Albert Roussel với tác phẩm “Những kỷ niệm”, nhạc sĩ Vincent d’Indy với tác phẩm “Ngày hè trên núi”, nhạc sĩ Paul Dukas với tác phẩm “Nàng tiên”, “Bài ca nhảy múa”, nhạc sĩ Charles Koechlin với tác phẩm “Giờ Ba tư”; ở Anh, nhạc sĩ Frederick Delius với tác phẩm “Trong vườn mùa hè”, nhạc sĩ Ralph Vaughan Williams với tác phẩm “Giao hưởng Luân đôn”; ở Đức và Áo, nhạc sĩ Franz Schreker có các tác phẩm “Âm thanh xa xôi” và “Dạ khúc”, nhạc sĩ Arnold Schoenberg với các tác phẩm “Bài ca chiến tranh” và “Khúc dạo đầu”; nhạc sĩ người Nga Alexandre Scriabine cũng có tác phẩm “Bài ca xuất thần”, nhạc sĩ người Hungarie Béla Bartok với tác phẩm nhạc kịch “Lâu đài của công tước râu xanh”; nhạc sĩ người Tây Ban Nha Manuel de Falla với tác phẩm “Đêm trong vườn Tây Ban Nha:, nhạc sĩ người Ba Lan Karol Szy manowsski với tác phẩm “Huyền thoại”, “Ba bài thơ” cho violon và piano…

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *